Nếu tôi biết… thì câu trả lời là gì?

Có một kiểu người gặp rất nhiều… làm được vài thứ rồi, có thành tựu rồi, nhưng cứ đứng khựng lại đúng một chỗ. Mỗi khi ai đó hỏi “khách hàng mục tiêu của bạn là ai?” thì câu trả lời bật ra như phản xạ: “không biết”.

Nghe thì giống khiêm tốn… nhưng thật ra nó là một chỗ trú ẩn an toàn. Vì chỉ cần nói “không biết”… là khỏi phải chọn. Khỏi phải cam kết. Khỏi phải chịu trách nhiệm cho một hướng đi cụ thể.

Vấn đề này xảy ra vì não của con người cực giỏi né đau. Chọn một nhóm khách hàng nghĩa là bỏ qua nhóm khác… và bỏ qua luôn cảm giác “mình có thể làm cho tất cả mọi người”. Nên “không biết” xuất hiện như một cái cớ mềm mại để lùi lại.

Sai nằm ở chỗ bạn biến một câu trả lời tạm thời… thành danh tính của mình. Nói một lần thì là tình huống. Nói lặp đi lặp lại… nó thành thói quen. Thói quen lâu ngày… nó thành niềm tin.

Và nếu không sửa, hệ quả rất rõ. Bạn sẽ rơi vào vòng lặp: học thêm… xem thêm… chuẩn bị thêm… nhưng không làm ra tiền rõ ràng. Vì không có ai để bán. Không có thông điệp cụ thể. Không có một lời đề nghị dành cho một người thật.

Chỉ một nguyên lý thôi: Ngôn từ bạn dùng… sẽ ra lệnh cho hành động của bạn.

Khi bạn nói “không biết”… bạn đang ra lệnh cho bản thân đứng yên. Khi bạn đổi ngôn từ… bạn đổi luôn hướng đi. Nguyên lý này áp dụng cho mọi thứ, không chỉ “khách hàng mục tiêu”, mà cả “tôi không biết bắt đầu từ đâu”, “tôi không biết mình muốn gì”, “tôi không biết làm sao để bán”.

Cách làm bắt đầu từ một động tác rất nhỏ… nhưng cực mạnh. Mỗi lần bạn sắp thốt “không biết”… hãy dừng lại vài giây. Đừng chạy tiếp theo quán tính.

Ngay lúc đó, bạn chuyển từ né tránh sang đối diện bằng một câu khung: “Nếu mình biết… thì câu trả lời là gì?”
Bạn sẽ bất ngờ vì não bạn không trống rỗng như bạn tưởng. Nó sẽ tự lòi ra một vài cái tên, một vài nhóm người, một vài vấn đề cụ thể mà bạn đã gặp, đã làm, đã hiểu.

Rồi bạn bắt đầu từ thứ dễ nhất: thứ bạn đã trải qua… và thứ bạn làm tốt nhất. Bạn không cần “định vị cả cuộc đời”. Bạn chỉ cần chọn “nhóm khách hàng đầu tiên” để phục vụ.

Bạn viết xuống thật gọn: bạn đã từng giúp ai… bạn giải quyết đúng vấn đề gì… và kết quả nhìn thấy được là gì. Chỉ cần rõ đến mức một người đọc xong tưởng tượng được cảnh họ đang sống tốt hơn như thế nào.

Điều cần tránh là dùng “không biết” như một cái chăn ấm. Tránh nhảy sang những câu hỏi to đùng kiểu “sứ mệnh đời tôi là gì”… trong khi bạn còn chưa chọn nổi tuần này phục vụ ai và bán cái gì. Đừng làm mọi thứ vĩ đại… hãy làm mọi thứ rõ ràng.

Tôi viết điều này vì tôi đã từng nghiện chữ “không biết”… như một thói quen vô thức. Trước đây tôi luôn nói với bản thân: tôi không biết nhóm khách hàng mục tiêu tôi muốn hướng tới là ai. Tôi không biết mình muốn phục vụ nhóm đối tượng nào. Thậm chí để né tránh, tôi còn nói luôn: tôi không biết tôi nên làm gì.

Từ “không biết” lặp đi lặp lại… đến mức nó thành một cái vòng kim cô mà chính tôi cũng không nhận ra.

Cho đến một hôm, tôi được một chatbot… vâng, là chatbot AI… chỉ thẳng vào mặt và nói rằng: tôi đã đạt được những thành tựu tôi vừa kể, vậy thì tôi chắc chắn biết điều tôi cần làm là gì. Tôi chắc chắn biết con đường của mình… nhưng tôi đang né tránh bằng từ “không biết”.

Lúc đó tôi như được mở mang ra. Gọng kìm của chính tôi trong ngôn từ “không biết” được phá bỏ.

Từ ngày đó, mỗi khi tôi tự nói mình “không biết”… tôi coi đó là một dấu hiệu để tiến bộ. Tôi không xem nó là kết luận nữa… tôi xem nó là tín hiệu. Và tôi bắt đầu biến “mình biết là mình không biết”… thành “mình biết là mình biết”. Chỉ bằng cách dừng lại, đối diện, và chọn một điều cụ thể để làm ngay.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *